Anhchu: 'Tôi thành đạt bằng chính sức lao động của tôi'
Tôi là người đã viết bài chia sẻ "Tôi làm giàu ở Mỹ thế nào". Tôi thấy ở Mỹ hay Việt Nam đều có thể là thiên đường nếu bạn có được những thành công nhất định và chi tiêu hợp lý.
Nhiều bạn nói sao tôi không về giúp đỡ đất nước. Tôi không phải là giáo sư, bác sĩ hay nhà khoa học để có thể giúp đỡ đất nước. Tôi chỉ nói tôi có được thành công nhất định ở lứa tuổi tôi để đạt được mơ ước của bố mẹ tôi đã tạo được điều kiện cho tôi du học và không phụ lòng cha mẹ. Tôi cũng chưa giàu có đến mức có thể mang tiền về Việt Nam để giúp đỡ đất nước. Là lớp đi du học trước, tôi cũng giúp đỡ nhiều bạn trẻ mới từ Việt Nam hoặc các nước khác tại trường đại học của tôi để các bạn hiểu được cuộc sống và văn hóa Mỹ.
Tôi không lên án hay chê trách Việt Nam. Tôi luôn tự nhận biết tôi là người Việt Nam, đất nước Việt Nam đã nuôi tôi khôn lớn, cho tôi điều kiện ra nước ngoài học tập, giáo dục tôi trưởng thành hơn ở đất nước Mỹ. Không thể phủ nhận có rất nhiều bạn trẻ ngày nay ở Việt Nam rất giỏi, sử dụng vài ngoại ngữ và thu nhập cao nhưng không ít bạn trẻ dựa dẫm vào gia đình, tiêu xài hoang phí. Ở Mỹ cũng có người như vậy, nhưng đa phần người Mỹ từ Mỹ đen tới Mỹ trắng hay những người nhập cư, họ đều phải lao động. Không bố mẹ nào mua nhà, mua ô tô cho họ, kể cả muốn đi đại học cũng phải tự trả tiền bằng cách vay chính phủ hay làm thêm.
Tôi nói không quen cuộc sống ở Việt Nam nữa vì tôi sợ cách tiêu tiền của người Việt Nam (tất nhiên là chỉ dám đề cập đến người có thu nhập cao ở thành phố, hoặc những người bán đất, bán nhà). Ngay bản thân tôi đến bây giờ nếu khát nước, muốn mua một chai nước ngọt giá 1 USD cũng phải suy nghĩ nên mua hay về nhà uống nước. Tôi sống trong căn nhà nhỏ nhưng tiện nghi hiện đại, tôi đi xe ô tô mới nhưng chỉ là loại trung bình và không bao giờ đổi xe nếu không bị hỏng. Tôi đi shopping một năm hai lần vào mùa đông và mùa hè mà phần lớn là mua cho con cái. Con tôi học trường đắt tiền nhưng vẫn mặc quần áo cũ và đọc sách truyện từ cửa hàng đồ cũ và không có nhiều đồ chơi. Đây là lý do tại sao tôi có tiền mua nhà. Ở Mỹ, rất nhiều sự cám dỗ nếu bạn không biết kiểm soát bản thân.
Tôi về Việt Nam, mang tiếng lấy chồng Tây rồi tự nhiên phải đi ăn nhà hàng đắt tiền, phải mặc quần áo đẹp, rồi ở khách sạn sang trọng. Người ta đâu có biết Tây hay Việt Nam đều phải lao động. Ở Việt Nam bán một mảnh đất có mấy trăm ngàn đôla. Ở Mỹ như chúng tôi làm gì có mấy chục ngàn đôla tiết kiệm. Chỉ có tiền lương hàng tháng rồi tích cóp mua nhà trả góp cho ngân hàng. Bởi vậy với tôi Việt Nam là thiên đường của sự yêu thương, tình cảm gia đình, là ký ức tuổi thơ là nơi đã sinh ra tôi. Nhưng nước Mỹ là thiên đường nơi mang cho tôi cuộc sống đầy đủ, cơ hội và sự thành đạt bằng chính sức lao động của tôi. Còn nếu nói đến nên ở Việt Nam hay ở Mỹ thì tôi vẫn nói ở đâu có việc làm, có thu nhập là nơi bạn nên sống ở đó.
anhchu
GOOD JOB ANHCHU
Tôi thấy sống ở đâu cũng làm việc hết và học hành. Nếu có một cơ hội để bạn thay đổi cuộc sống tốt hơn, vậy bạn có thay đổi không? Hay có một công ty trả tiền cho ban cao hơn và có môi trường làm việc tốt hơn, bạn có chấp nhận đổi chỗ làm không?
Ở Mỹ: - Bạn đươc bảo vệ bởi công lý, không cần biết bạn là ai. - Bạn đươc đi học và chính phủ trả tiền học cho ban - Con bạn được nuôi ăn học bởi chính phủ đến trung học. - Ở Mỹ buồn và cô đơn. - Lái xe được êm ả. - Và còn nhiều thứ khác nửa .
Ờ Việt Nam: - Bạn được chính phủ cho tiền đi học không? nếu đươc thì bạn phải học giỏi cở nào? - Con bạn được chình phủ tài trợ tiền đi học cho tới trung học không? - Bạn lái xe như thến nào ở Việt Nam? - Ở Việt Nam bố mẹ của bạn về hưu rồi thì thế nào? - Ở Việt Nam bạn được đi du lịch tới các nước khác có dễ lắm không, nếu như bạn không là gì cả? - Và còn nhiều thứ khác.
Tôi có ý kiến như vậy. Tôi củng là sinh viên, và quen biết rất nhiều sinh viên du học từ Việt Nam qua Mỹ và ở lại luôn và người nhà ở Việt Nam gửi tiền qua để mua nhà và định cư ơ Mỹ. Xin nhắc lại là rất nhiều sinh viên du học tôi biết là đều ở lại Mỹ sinh sống. Vì vậy bạn chọn nơi nào sống la tùy bạn thôi. Không ai giỏi hơn ai ở xứ Mỹ cả. Nhưng ở Việt Nam có thể ngược lại.
( Diễm )
Tôi người Việt, có chồng tây, lao động cật lực và vẫn sống tiết kiệm như bạn AnhChu
Qua hai bài viết của bạn, tôi rất xúc động vì bạn đã rất phấn đấu trong sự nghiệp. Tôi cũng vậy, chồng tôi là người nước ngoài công tác tại Việt Nam cho một công ty thuộc tập đoàn dầu khí Việt Nam. Tôi cũng là luật sư, chúng tôi sống lao động cật lực ở Việt Nam và dù người Việt nhiều người hoang phí, nhưng vợ chồng tôi vẫn tiết kiệm và có thể là tiết kiệm hơn những người bình thường khác ở Việt Nam!
Ra nước ngoài làm việc, chồng tôi và tôi vẫn giữ thói quen đó! Tôi thấy bạn đã truyền đạt cho các em phía sau những bài học, kinh nghiệm quý giá trên đất Mỹ. Lao động cật lực, tiết kiệm bạn mới có được ngày hôm nay! Vợ chồng tôi cũng vậy, nhiều người ngạc nhiên sao vợ chồng tôi kiếm đâu ra tiền mà xây cái nhà to thế! ( một căn nhà trong 1 con hẻm ở thành phố biển cách Sài Gòn không xa ) . Nhưng họ đâu biết vợ chồng tôi sống tiết kiệm để có căn nhà này! Bạn viết bài để lớp trẻ học hỏi, tôi thật cảm phục bạn nhưng tôi không hiểu sao nhiều người Việt Nam lại tìm cách phản bác chê bai, chỉ trích những kinh nghiệm mà bạn muốn chia sẻ cho lớp trẻ ở nước ngoài! Dù Mỹ, Châu Âu, châu Úc không phải là thiên đường trong mơ như nhiều người nghĩ nhưng ở những nước này, bạn và tôi đều học hỏi được những kinh nghiệm quý giá cho bản thân, cho cuộc sống!
Tôi thấy bạn chia sẻ vậy là quá yêu đất nước Việt Nam, yêu gia đình theo cách của bạn, người Việt ở nước ngoài ít được dân địa phương tôn trọng nhưng chính bạn, tôi, những người đang sống, làm việc, học tập tại nước ngoài đã làm cho dân địa phương tại đó thay đổi suy nghĩ về người Việt ít nhiều! Làm giàu ở nước ngoài đâu phải đợi trúng đất, trúng chứng khoán mới giàu được mà phải lao động cật lực, tiết kiệm mới giàu được. Tôi thấy đó là thực tế mà nhiều người Việt không nhận ra.
Linh B
Mâu thuẫn quá!
Bạn khoe bạn có cuộc sống đầy đủ với 3 nhà riêng và 13 nhà chung cư. 2 vợ chồng cùng làm 60 tiếng/tuần. Vậy mà muốn mua chai nước 1 USD bạn cũng phải suy nghĩ, con cái thì không có nhiều đồ chơi và học sách cũ. 1 năm đi mua sắm 2 lần chỉ cho con cái... Bạn gọi như thế là cuộc sống đầy đủ????
Cực kì mâu thuẫn: bạn đang thiếu tất cả khi không có thời gian giành cho gia đình và con cái, con cái bạn sẽ không có thời gian bên bố mẹ và chúng phải dùng những đồ chơi cũ và mặc quần áo cũ. Bạn cũng chẵng có thời gian dành cho chính bản thân mình như là đi thư giãn, tham gia câu lạc bộ hay gặp gỡ bạn bè. Đến chai nước 1 USD còn tiết kiệm thì chắc chắn bạn cũng không dám bỏ tiền ra ăn ngon, chăm sóc bản thân và đưa gia đình đi du lịch. Cuộc sống như thế thì chỉ là cuộc sống vì tiền thôi bạn ạ. Nếu bạn giàu mà vẫn có thời gian cho gia đình, con cái. Bố mẹ bạn và con cái bạn luôn được hưởng những gì tốt nhất và bạn luôn có thể làm những gì bạn thích mà không phải đắn đo, thế mới là cuộc sống đầy đủ bạn ạ.
thienha
Cam on ban Anhchu
Toi hoan toan ung ho ban vi toi da o My 10 nam roi, toi biet nhung dieu ban noi la su that va toi muon cam on nhung gi ban da chia se vi qua day toi cung hoc duoc nhieu dieu cho ban than.
Toi thay co nhieu nguoi phai suy nghi lai khi phan doi Anhchu. Co ay lam rat vat va nhung cung rat tiet kiem, that dang duoc nguong mo. Day moi la nhung nguoi thuc su co ich cho xa hoi. Song o My hay Viet Nam la su lua chon cua ca nhan, tai sao lai phan doi Anhchu?
Goi Anhchu voi tat ca long kinh trong.
H Tran
H Tran
Anhchu là một điển hình
Tôi đọc bài viết của anhchu (2 bài) Tôi đọc ý kiến nhận xét của các bạn đọc. Tôi có nhận xét rằng các bạn đọc có nhiều quan điểm sâu sắc nhìn vấn đề bao quát. Tôi chúc các bạn hạnh phúc với suy nghĩ của mình.
Còn Bạn Anhchu có một thực tế rất tốt, tuy nhiên ý tưởng chia sẽ của Anhchu khó đạt được bởi lẽ 2 môi trường sống rất khác nhau. VN cuộc sống có khó khăn nhưng người nào cũng có một suy nghĩ hợp lý và tối ưu cho hoàn cảnh của mình, vật chất có thể thiếu thốn nhưng tinh thần (uy tín) luôn được đề cao, không ai muốn mình bị đánh giá thấp. Điều nầy ở Mỹ thì khác. Dường như áp lực buộc phải có tiền để trang trải cho chi phí cuộc sống tiện nghi hằng ngày làm người VN ở Mỹ thay đổi. Họ ít quan tâm hơn đến ý tưởng cao xa, họ chỉ chú tâm đến việc làm mang lại thu nhập đáp ứng nhu cầu thực tế của họ. Họ cũng không muốn tham gia vào việc tranh cải, thắng thua, hay dỡ. Thời gian là tiền bạc. Cần phải có một việc gì đó để làm.
Hội nhập của Việt Kiều sẽ vẫn còn là một thách thức trong nhiều năm tới bởi những khác biệt nầy. Chúc anhchu hạnh phúc với những thành đạt của mình.
Duy Khanh
không thích những gì mà bạn viết
đọc 2 bài viết của bạn có sự mâu thuẫn làn sao ấy.bạn tự hào bạo sống ở mỹ,nhiều tiền.nhưng : mua một chai nước ngọt giá 1 USD cũng phải suy nghĩ nên mua hay về nhà uống nước ,không bao giờ đổi xe nếu không bị hỏng. đi shopping một năm hai lần vào mùa đông và mùa hè mà phần lớn là mua cho con cái. Con học trường đắt tiền nhưng vẫn mặc quần áo cũ và đọc sách truyện từ cửa hàng đồ cũ và không có nhiều đồ chơi. vậy mục đích sống ,ý nghĩa cuộc sống của bạn là gì.niền vui của bạn là tự hào có nhiều nhà cửa va nhieu usd sao???????? xin lỗi bạn ,tôi ở vn chưa bao giờ mua đồ cũ cả.tôi không chê đồ cũ nhưng điều kiện của tôi có khả năng mua đồ mới thì tại sao phải mua đồ cũ. tôi có ý kiến là bạn đừng nên so sánh cuộc sống của người vn và mỹ nữa
( vantuong )
"Ở Mỹ, rất nhiều sự cám dỗ nếu bạn không biết kiểm soát bản thân. "
>>"Ở Mỹ, rất nhiều sự cám dỗ nếu bạn không biết kiểm soát bản thân. "
Hoàn toàn đồng ý! Người Việt ở Mỹ thường kể về người Do Thái, rằng họ không dùng thẻ credit. Vì mọi người biết, tiêu tiền qua thẻ credit rất tốn. Người ta thường chẳng có cảm giác gì khi quẹt thẻ ở cashier cả. Nhưng người Do Thái là nhóm người nhập cư thành công nhất. Dù câu chuyện này cũng chưa đủ để khẳng định gì nhiều, nhưng nó làm cho tôi tin vào câu bạn nói "Ở Mỹ, rất nhiều sự cám dỗ nếu bạn không biết kiểm soát bản thân." Ai đã sống ở Mỹ thì cũng biết cám dỗ mua sắm ở Mỹ vô cùng lớn! Và muốn làm những điều lớn lao thì phải biết kiểm soát thôi. Còn ai đó muốn hưởng thụ hết mình để rồi nhạt nhòa với cát bụi thì đó cũng là một cách sống.
Lan
Một vài lời nhận xét!
Tôi đã đọc cả bài này và cả bài truớc của bạn Anhchu, theo tôi thấy việc bạn anhchu nghèo hay giàu (xuất phát điểm) truớc khi sang Mỹ không quan trọng, việc bạn đang từ sướng, chuyển sang khổ để rồi có thành công cao hơn là do bạn chợt nhận ra là tiền không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên có mà phải lao động chăm chỉ, phải tiết kiệm mà có. Cái này gọi là con nhà giàu vượt suớng bạn ạ.
Bạn tiết kiệm triệt để và có lối suy nghĩ triệt để về đồng tiền là bạn hiểu được giá trị của nó khi bạn phải rất vất vả mới có được, thật ra ai ở Việt Nam mà chăm chỉ lao động như bạn đều có suy nghĩ đó cả mà thôi!!!
Còn nều bạn so sánh cách tiêu thì vô cùng lắm, tôi nghĩ mỗi người có cách tiêu tiền và có cách suy nghĩ về dồng tiền khác nhau!! Bạn bảo là bạn ko giúp gì được cho đất nước ư?? Hãy mở rộng kinh doanh tại Việt Nam nếu bạn có tiền?? đó là cách đơn giản nhất đấy!!!
Nguyễn Việt
Không bình thường đâu
Tôi đọc hai bài của bạnAnhchu, cả những bình luận nữa. Tôi thấy lạ một điều, đến bài thứ hai vẫn có một số bạn cố tình không hiểu ý bạn Anhchu muốn nói gì. Có bạn nói, bạn Anhchu xuất phát điểm quá tốt nên những thành công của bạn ấy chỉ bình thường thôi. Nhưng theo tôi, cái đó mới đáng khâm phục. Tất nhiên, tôi khâm phục những con người có hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn vượt lên để thành đạt. Nhưng tôi càng khâm phục hơn những con người từ bé sinh ra trong điều kiện tốt mà biết vượt qua cám dỗ để thành công. Tôi thấy, các bậc cha mẹ ngày này đang quá quan tâm đến đời sống vật chất của con mình mà quên đi giáo dục các bé biết trân trọng sự vất vả của cha mẹ để đạt được đời sống như hiện tại. Làm sao để những người từ bé sinh ra đã sướng biết ý thức lao động, biết tiết kiệm đang là bài toán khó của xã hội Việt Nam hiện nay đấy. Bởi vậy, tôi thấy cần rất nhiều những bài viết, những suy nghĩ nghiêm túc và tích cực như của bạn Anhchu để giới trẻ Việt Nam nhìn lại hành động của bản thân mình. Nước ta chưa giàu đâu, hãy tiết kiệm hơn và lao động nhiều hơn.
truc anh
Đó là hướng tư duy mới lớp trẻ hiện đại cần có
Cảm ơn bạn Anhchu đãcó nhiều tâm sự thú vị. Tôi cũng muốn chia sẻ cảm xúc của mình với các bạn. - Với bài làm giầu ở Mỹ tôi thấy còn nhiều vết gợn. Gợn không phải vì bạn viết chưa tới, mà vì nó chưa phù hợp với cách nghĩ, lối sống của nhiều người, nhất là người Việt chúng ta. - Với bài này, tôi thấy đã có nhiều điều chỉnh về giọng văn, đặc biệt thể hiện gần với sự chia sẻ hơn là giảng giải (chúng ta hay gọi là lên lớp).
Đây cũng chính là lý do tôi viết mấy lời chia sẻ này. theo chủ quan tôi hiểu thì ý bạn Anhchu muốn truyền đạt đến các bạn trẻ Việt Nam là: - Tự lập, biết tự chịu trách nhiệm với bản thân và xã hội. - Sáng tạo, không ngừng học hỏi. - Cần kiệm: cần cù và tiết kiệm. đó là những yếu tố giúp bạn Anhchu cũng như người Mỹ thành công.
Nếu bạn tập trung vào chủ đề: Tôi làm giầu, tôi thành đạt bằng... thì tôi đóng góp thêm một ý. - Với bạn Anhchu: Bạn có hơn một yếu tố để thành công, thậm chí bạn sống ở Việt Nam thì vẫn thành công hơn rất nhiều bạn trẻ: Bạn, gia đình bạn có một nền tảng kinh tế khá tốt, và có thể bạn có chút may mắn. - với nước Mỹ: không phủ nhận họ là những con người giỏi và năng động để tạo nên một đất nước giầu đẹp, tuy nhiên cũng có thể nói rằng họ có nền tảng tốt hơn chúng ta, một đất nước có bề dầy lịch sử hàng nghìn năm, thì 99% các trang sử ghi nhận về các cuộc chiến chống xâm lăng...
Nếu chỉ là một chút chia sẻ, nhưng cách thể hiện "ý tại ngôn ngoại" thì tôi không có thêm ý nào ngoài lời cảm ơn. Hy vọng những tâm sự của bạn Anhchu là một cách tư duy mới, một loại vitamin mà chúng ta cần bổ sung.
( Huỳnh Trí Thanh )
Nghe nhạt như nước ốc
Câu chuyện của bạn nghe nhạt wá, tôi nghĩ nên dừng tranh luận ở đây, vì nó không giúp ích được gì cho đất nước Việt Nam này cả...Nếu bạn cảm thấy cuộc sống của bạn vậy là hạnh phúc, hãy "enjoy" nó đi nhé.
( ong chích )
RE: Anhchu: 'Tôi thành đạt bằng chính sức lao động của tôi'
Chào bạn Anhchu 81, Tôi có đọc qua 2 bài viết của bạn và tự nhận xét ra nhiều điều không hợp lý mà bạn viết . Bài viết :“Tôi làm giàu trên đất Mỹ thế nào?” Cách viết của bạn giống như là người dân Việt nam ngày nay không biết tí gì về nước Mỹ . Bạn nói bạn học ra thạc sĩ , và làm ở ngân hàng và những con số bạn nêu ra hoàng toàn không hợp lý. Người VN bây giờ biết cả đấy . Vấn đề là bạn qua mỹ năm 2000 dã dụ bạn đã xuất sắc tiếng Anh đi, thì ít nhất bạn phai tốn đến 4 hoặc 5 năm để ra trường và lập gia đình và khởi nghiệp từ đầu ( ý bạn nói) . 250 ngan /1 năm thu nhập cửa gia đình bạn nhân lên 5 năm = 1 triệu 250 ngàn tính tới bây giờ .
Và bạn có mua 3 căn nhà và 1 lô appartment 16 units ( đã trả được 50% còn 50% mượn ngân hàng) .
Trung bình giá nhà ở Mỹ là $300 ngàn , và appartment 16 units khoản 2 triệu , Vậy bạn phãi ca^`n đến : một triệu 4 trăm 50 ngàn để trả trước . Mình xin hỏi bạn rằng , thắc mắc của mình có đúng không? Vì bạn làm ngân hàng ở mỹ chắc tính toán giỏi lắm , xin bạn tính lại thử để các bạn trẻ vn như tôi khỏi mơ mộng . Cám ơn
Trần Trung
( Trung Trần )
Cách giải trí của người giàu
Cách giải trí của họ mà, sau bao nhiêu nỗ lực như thế mà không được "phoe" thì uổng lắm. Nhưng nói cho cùng, nó cũng là một cách tiêu khiển hơi ác vì một mặt có thể giúp một số bạn chỉnh sửa mình một chút, tiết kiệm bớt, sống có trách nhiệm hơn nhưng cũng có thể nó sẽ dập tắt luôn những mơ ước mới nhen nhóm của nhiều bạn mới vào đời nhưng không may mắn có được cái điểm xuất phát lưng trời như anhchu. Cuộc sống mà, cũng phải chấp nhận cả những điều gai góc nhất.
Riêng bản thân tôi hiện cũng đang học ở nước ngoài (năm thứ 6 ở nước ngoài) nhưng tôi tự tin và tự hào là người Việt Nam với nhiều mơ ước và kế hoạch cho tương lai của mình và gia đình trên chính đất nước mình. Vẫn biết đất mẹ còn đó nhiều bất công, bất cập, và nhiều điều tiêu cực lắm, cũng nản lòng lắm nhưng tôi tự nhủ... về thôi vì đã có nhiều anhchu không muốn về lại rồi nên cũng cần ai đó góp sức góp công chứ. Dù sao anhchu cũng là một gương thành công. Good luck.
Socceroo
Táo với Cam
Ở bài viết trước bạn nói mình học và làm 16h 1 ngày, năm 2000 bạn cũng mới chân ướt chân ráo tới Mỹ vậy mà bạn vẫn có thời gian giúp đỡ rất nhiều các bạn trẻ (lúc đó chắc hẳn bạn cũng đã lớn tuổi) từ Việt Nam và các nước khác. Thật sự tôi rất khâm phục bạn.
Bạn nói ở VN nhiều bạn trẻ dựa dẫm vào gia đình, tiêu xài hoang phí. Ở Mỹ chắc không vậy đâu đúng không? Vì công việc tôi chuyển nhà và sống qua ở 4 tiểu bang Mỹ mà đâu đâu cũng thấy thanh niên trẻ ở Mỹ ngày càng bị cuốn vào lối sống buông thả, hưởng thụ. Ngày càng nhiều thanh niên sống dựa vào trợ cấp xã hội, trợ cấp thât nghiệp, nghiện rượu, thuốc, thuốc phiện, ngày đêm tiệc tùng. Nói vậy để thấy đâu cũng có người nọ người kia chứ không phải ở Mỹ ai cũng chăm chỉ kiếm tiền như bạn.
Bạn tự xếp mình vào tầng lớp thượng lưu, giàu có. Nhưng theo tôi thấy thì bạn là người có tiền nhưng bạn phục vụ nó chứ không để nó phục vụ bạn. Bạn làm tôi liên tưởng đến một câu chuyện cổ về 1 anh chàng bán củi, tích cóp cả đời mua được hũ vàng rồi đem chôn xuống đất. Tối ngày anh ta sợ hãi người ta sẽ lấy trộm hũ vàng, chỉ đến tối mới dám đào lên ngắm.
P/S: bạn nên nghĩ cho con mình một chút. Trẻ con khi chưa thể tự lập được thì cũng vẫn phải nhờ đến sự bao bọc của cha mẹ. Hãy cho con bạn những niềm vui của trẻ thơ, có áo mới mặc đến trường, có đồ chơi mới để khoe với bạn bè.
1 năm mua sắm 2 lần lại chỉ mua đồ cũ. Ranh giới giữa tiết kiệm và hà tiện rất mỏng manh. Bạn tập cho con tự lập nên sẽ ko mua nhà hay cho chúng tiền. Vậy thì đến khi bạn có tuổi, ngồi trên đống tiền và không dám dùng $1 để thoả mãn nhu cầu bản thân. Xin được hỏi bạn định làm gì với khối tài sản đó khi bạn trăm tuổi?
Jimmy Nguyen
Tranh luận để làm gì???
Gửi mọi người!
Tôi thấy phần lớn ý kiến đều chỉ đưa ra quan điểm cá nhân của mình. Mỗi người mỗi cảnh, nhận thức và nhân sinh quan tất nhiên là không thể giống nhau. Chúng ta không thể cãi qua, cãi lại mãi được.
Nhưng chúng ta là người Việt Nam, đều mang trong mình tâm hồn dân tộc Việt, đều ít nhiều muốn đất nước phát triển hùng mạnh để mình có thể ngẩng cao đầu mỗi khi nhắc đến hai từ Việt Nam.
Gửi các bạn ở Mỹ: các bạn có nhiều trải nghiệm hơn ở một nước phát triển hàng đầu thế giới, sẽ rất quý báu nếu các bạn chia sẽ những cái hay, những cái mà Việt Nam chưa làm được, chẳng hạn như là :
1. Người ta làm thế nào để chống ngập? Bạn thấy hệ thống cống nước bên đó ra làm sao?...
2. Hệ thống đèn giao thông và phân luồng trong đô thị như thế nào? Có cái gì có thể áp dụng vào Việt Nam không?...
3. Ngoài nỗ lực của nhà nước, bạn có thấy mô hình nào hay như là các tổ chức tình nguyện, các câu lạc bộ xã hội, câu lạc bộ bảo vệ môi trường... có thể áp dụng vào Việt Nam hay không?
Tôi nghĩ ý kiến càng cụ thể, càng thực tiễn thì tốt. Việt Nam là đất nước đang phát triển, cần lắm những đóng góp có thể áp dụng được vào thực tế.
Cám ơn các bạn!
( PHAN VƯƠNG THẾ DŨNG )
Không phải thiên đường
Trường hợp sướng như chị Anhchu ở đây không nhiều. Cứ nhìn vào mức lương trung bình hằng năm của một người Mỹ là khoảng 36000 đôla/1 năm, chia ra 12 tháng thì mỗi tháng trung bình là 3000. Trả tiền nhà, tiền phí sinh hoạt, ...v.v.. thì dư dả khoảng 1000 đô là nhiều, đây là phải ăn tiêu tiết kiệm, thắt eo bóp bụng cộng với lao động đầu tắp mặt tối không có thời gian rảnh thảnh thơi như ở Việt Nam.
Cuộc sống mòng mòng với công việc, không có thời gian lo cho gia đình, không có thời gian cho những thú vui khác, lúc nào cũng bận rộn cho đến hết thời gian tuổi trẻ. Rồi khi già để dành được cỡ 1 2 trăm ngàn, lúc đó không còn sức để hưởng nữa rồi kết thúc 1 đời. Đó là chưa tính đến nếu là một người ngoại quốc sang Mỹ, thì còn phải chịu nhiều kỳ thị về văn hoá, ngôn ngữ..v..v.., sống với những người xung quanh nhưng không hiểu họ, chịu sự lạnh nhạt của người bản quốc, ...v.v..Vậy vì sao có nhiều người cứ lên mạng ca ngợi một nơi khắc nghiệt như vậy là thiên đường nhỉ
( Tommy Vu )
Tôi Thấy AnhChu đáng được để tôi học hỏi!
Sau khi đọc xong hai bài viết cua bạn,tôi thấy những lời bạn viết ở bài này càng đáng để mình nên để tâm học hỏi.
Tôi cũng thấy buồn và phẫn nộ trước những bài viết của những người đọc nhưng không thể hiểu được nội dung cũng như tâm ý mà người viết đưa ra rồi vô thức viết những lời vô thức lên.
Mỗi bài viết đều đưa ra nội dung của nó,người đọc nên chọn lọc và để tâm cho mình, nếu có thể thì nhận nó làm kinh nghiệm cho mình va áp dụng nó ."Một kinh nghiệm mà mình không cần vấp ngã" Còn không,hãy nghĩ là không phù hợp vói dịnh hướng của mình rồi tự di tìm hướng đi cho cuộc sống cùa mình mà thôi,
Qua bài viết này,Anhchu đã chứng tỏ đươc sự chín chắn,sâu sắc và có cách nhìn cách ứng dụng linh hoạt với cuộc sống.Thực tế nhưng chắc chắn về dịnh hướng kinh tế,bản lĩnh và lịch sự:không dùng lời lẽ thô tục nào hay thậm chí có ý phẫn nộ trước những bài trả lời của những người thiếu hiểu biết đưa ra.
Tôi đang làm thuê ở Hàn Quốc,cũng là nước ngoài đó.Nhưng không tư nhiên có tiền như nhiều người ở VN nhầm tưởng đâu.Mỗi ngày 13 tiếng làm việc.,tuần ngày tuần đêm.Vất vả hay không thì những người sống tự lập từng trải đều có thể hiểu.
Nên đọc bài viết này của anhchu tôi thấy rất đồng cảm với bạn.Đây cũng là kinh nghiệm cũng như bài học nhân cách ứng xử.Tôi thường hay bất bình và phán ứng trước những điều không đẹp ....nên cũng cần sửa đổi cái tính này.
Chúc những ngày tươi đẹp sẽ luôn mỉm cười với bạn.
( Trần Việt Cường )
Xin đừng quá vênh váo!
Là người đi du học, rồi lấy chồng Tây, tôi thấy cuộc sống của bạn cũng bình thường thôi, nhưng cái không bình thường ở chổ là cách dùng từ của bạn, và điều này cho thấy khả năng dùng tiếng việt của bạn kém hay là bạn cố tình vênh váo . Ông bà ta có nói ''lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau''. Khi đọc cái tựa đề "Tôi làm giàu ở Mỹ thế nào" tôi chờ đợi một sự đột biến xuất chúng nào đó để học hỏi cho bản thân thế nhưng chỉ là trống rỗng. Bạn đã nghỉ rằng mình đã giàu ư? cách ''làm giàu'' của bạn nhưng vậy là độc đáo và xuất chúng hay.
Thật ra cái may mắn của bạn mà không ai cũng có được là có một nền tảng gia đình để bạn có cơ hội du học, một người chồng cũng có trình độ thế thôi. Phải chi bạn viết '' Chút chia sẽ của tôi về cuộc sống Mỹ'' v.v...thì chẳng có gì phải bàn.Vài góp ý mong bạn rút kinh nghiệm. Thân!
( Hoàng Dũng )
Tôi đồng quan đểm với Anhchu
Tôi ủng hộ quan điểm của bạn anhchu, có thể do tôi cùng là con gái và có hoàn cảnh rất giống với bạn ấy, chỉ khác là tôi chưa có con và không có nhiều nhà như anhchu thôi.
Tôi nghĩ cách hành xử và nhận thức của mỗi người là hoàn hảo trong môi trường sống của người đó. Bạn anhchu có được một cuộc sống rất may mắn ở VN nhưng bạn vẫn tự khẳng định mình và thành công ở nước ngoài, điều đó rất đáng tự hào. tôi tự hào về bạn anhchu ạ. Còn các bạn khác lên án anhchu, các bạn hãy bước ra khỏi thế giới nhỏ bé của bạn, tự trải nghiệm và trở nên thành đạt, các bạn cũng cảm thấy tự hào và muốn chia sẻ kinh nghiệm như thế. Tôi chẳng thấy anhchu kiêu ngạo chút nào.
Bạn anhchu nếu thấy trống trải vì không có gia đình ở bên cạnh thì email cho tôi nhé bencanhcuocdoi10@yahoo.com.
bencanhcuocdoi
E-mail
Bản In









Cái nhìn của 1 người già
Các bạn có thấy việt nam mình đang chuyển mình từng ngày không? Trong khi Mỹ cũng như châu âu đang già cỗi đi và ngừng phát triển? Theo tôi điều kiện cốt yếu dẫn đến sự phát triển của 1 con người, công ty, nền kinh tế hay quốc gia đều nằm trong vấn đề tâm lý. Khi con người đang còn thiếu thốn, có nhiều khát khao vươn lên thì cho dù không có kiến thức, hiểu biết họ vẫn sẽ vươn lên.
Các bạn chê lớp trẻ VN tiêu hoang, nhưng các bạn sang Trung Quốc xem bên đấy tiêu tiền ra sao? Đồng ý là theo lý thuyết thì nên làm mọi thứ tối ưu nhất, nhưng chúng ta phải hiểu là khi lớp trẻ ngừng tiêu hoang thì họ sẽ không có động lực để học hỏi, phát triển và kiếm tiền.
Trong mắt tôi thì Mỹ cũng như Châu Âu đã trở nên quá già cỗi về mặt tâm lý. Con người ở đấy trở nên phụ thuộc vào các chính sách đảm bảo của nhà nước, họ làm việc giống như phim của Charles Chaplin đã miêu tả (như 1 con bù long được gắn vào cỗ máy, chỉ biết chạy và chạy), Nếu bị đào thải khỏi bộ máy thì phần lớn sẽ bị mất phương hướng và không biết làm gì. Con người trong môi trường như vậy giống như cây cảnh trong nhà kính, còn con người ở VN giống như cây sống trên núi đá.
Riêng đối với tôi, VN là môi trường tốt nhất để làm ăn và sinh sống (sau khi đã có phần lớn tuổi thơ sống ở Nga và các nước đông âu). VN cho phép tôi không nhưng phát triển sự nghiệp mà còn dậy được rất nhiều điều về cách sống cũng như cách nhìn nhận và hiểu cuộc sống. Tôi yêu Việt Nam. :-)
( Lê anh Đức )